Giáp Tuất – những ngày chạm ngõ tuổi ba mươi hai
Những ngày cuối của tuổi ba mươi hai đến rất khẽ.
Không lời báo trước. Không dấu hiệu rõ ràng.
Chỉ như sương chiều âm thầm len vào tóc, vào khoé mắt, vào những khoảng lặng mỏng manh giữa hai nhịp thở.
Giáp Tuất bỗng nhận ra mình đã đi qua một quãng đường dài đến mức chưa kịp ngoái đầu nhìn lại. Khi dừng chân, ánh nắng phía sau lưng đã mang theo dư âm của cả một mùa cũ.
Ba mươi hai tuổi, đời không còn non xanh, nhưng cũng chưa đủ cằn cỗi để gọi là già. Đó là quãng đứng giữa hai bờ.
Một bên là những ngày từng tin rằng chỉ cần cố gắng thì mọi điều sẽ đến.
Một bên là hiện thực bắt đầu đòi hỏi câu trả lời rõ ràng cho từng bước đi.
Giáp Tuất đứng đó, tay nắm chặt quá khứ, mắt hướng về tương lai, còn lòng thì chao đảo như con thuyền mắc cạn giữa dòng nước xoáy.
Giáp là mộc – sinh ra đã mang dáng thẳng, thích vươn cao, không quen cúi đầu.
Tuất là thổ – là kho tàng, là nơi chôn giữ những gì đã qua.
Mộc cắm rễ vào thổ khô, lớn lên bằng sự nhẫn nại hơn là ân sủng.
Vì thế đời Giáp Tuất hiếm khi nhẹ nhàng.
Mỗi bước tiến đều nghe rõ tiếng răng rắc của chính mình – như cành cây tự ép mình vượt qua lớp đất cứng.
Những ngày này, nỗi buồn không còn sắc nhọn.
Nó trầm. Nó sâu. Nó nằm yên dưới đáy lòng như lớp phù sa lặng lẽ.
Buồn vì hiểu quá nhiều.
Buồn vì thấy rõ giới hạn.
Buồn vì nhận ra có những giấc mơ vẫn còn đó, nhưng mình không còn đủ nhẹ để mang theo.
Có những buổi tối, ánh đèn vàng kéo bóng dài trên tường.
Giáp Tuất ngồi im, lắng nghe tiếng đời trôi ngoài cửa sổ:
tiếng xe, tiếng cười, tiếng những cuộc sống khác vẫn tiếp diễn.
Còn mình thì như bị giữ lại bởi hai chữ “trách nhiệm” đã buộc vào tay từ rất sớm.
Muốn buông mà không đành.
Muốn đi mà không nỡ.
Muốn ở lại mà trong lòng thì cuộn sóng.
Trong bát tự, Tuất mang thế tự hình.
Càng lớn càng hay quay vào trong mà trách.
Trách mình chưa đủ giỏi.
Trách mình chưa đi xa.
Trách mình đã không sống khác đi khi còn có thể.
Ít ai biết, phía sau vẻ cứng cáp ấy là một người đã mệt vì luôn phải đúng, luôn phải vững, luôn là chỗ dựa cho những điều không được phép sụp đổ.
Ba mươi hai tuổi, Giáp Tuất bắt đầu hiểu rằng đời không phải lúc nào cũng trả công cho sự nghiêm túc.
Có người đi đường vòng mà đến sớm.
Có người sống nhẹ tay với chính mình mà lòng lại yên hơn.
Sự so sánh ấy không làm ghen.
Chỉ làm buồn thấu.
Buồn như nhìn thấy một con đường khác đã rẽ khuất từ lâu, trong khi mình thì không thể quay đầu.
Những ngày cuối tuổi, gió thổi qua lòng mang theo mùi chia tay.
Chia tay với một phần ngây thơ.
Chia tay với niềm tin rằng mình có thể gánh hết.
Chia tay với hình ảnh một người luôn đứng thẳng mà chưa từng ngồi xuống nghỉ ngơi.
Nhưng cũng chính trong lớp sương buồn ấy, Giáp Tuất học được cách chậm lại.
Không phải để lùi.
Mà để lắng.
Lắng nghe nỗi mỏi mệt đã bị bỏ quên quá lâu.
Lắng nghe một giọng nói rất nhỏ bên trong, rằng được yếu không phải là sai, được nghỉ không phải là thua.
Cuối tuổi ba mươi hai, Giáp Tuất không rực rỡ hơn.
Chỉ sâu hơn.
Buồn hơn.
Nhưng thật hơn.
Như một cành cây đã từng vươn cao bằng mọi giá, giờ học cách đứng vững trong gió.
Mang theo những vết xước của năm tháng, lặng lẽ bước sang một mùa khác của đời mình.
Những ngày cuối của tuổi ba mươi hai đến rất khẽ.
Không lời báo trước. Không dấu hiệu rõ ràng.
Chỉ như sương chiều âm thầm len vào tóc, vào khoé mắt, vào những khoảng lặng mỏng manh giữa hai nhịp thở.
Giáp Tuất bỗng nhận ra mình đã đi qua một quãng đường dài đến mức chưa kịp ngoái đầu nhìn lại. Khi dừng chân, ánh nắng phía sau lưng đã mang theo dư âm của cả một mùa cũ.
Ba mươi hai tuổi, đời không còn non xanh, nhưng cũng chưa đủ cằn cỗi để gọi là già. Đó là quãng đứng giữa hai bờ.
Một bên là những ngày từng tin rằng chỉ cần cố gắng thì mọi điều sẽ đến.
Một bên là hiện thực bắt đầu đòi hỏi câu trả lời rõ ràng cho từng bước đi.
Giáp Tuất đứng đó, tay nắm chặt quá khứ, mắt hướng về tương lai, còn lòng thì chao đảo như con thuyền mắc cạn giữa dòng nước xoáy.
Giáp là mộc – sinh ra đã mang dáng thẳng, thích vươn cao, không quen cúi đầu.
Tuất là thổ – là kho tàng, là nơi chôn giữ những gì đã qua.
Mộc cắm rễ vào thổ khô, lớn lên bằng sự nhẫn nại hơn là ân sủng.
Vì thế đời Giáp Tuất hiếm khi nhẹ nhàng.
Mỗi bước tiến đều nghe rõ tiếng răng rắc của chính mình – như cành cây tự ép mình vượt qua lớp đất cứng.
Những ngày này, nỗi buồn không còn sắc nhọn.
Nó trầm. Nó sâu. Nó nằm yên dưới đáy lòng như lớp phù sa lặng lẽ.
Buồn vì hiểu quá nhiều.
Buồn vì thấy rõ giới hạn.
Buồn vì nhận ra có những giấc mơ vẫn còn đó, nhưng mình không còn đủ nhẹ để mang theo.
Có những buổi tối, ánh đèn vàng kéo bóng dài trên tường.
Giáp Tuất ngồi im, lắng nghe tiếng đời trôi ngoài cửa sổ:
tiếng xe, tiếng cười, tiếng những cuộc sống khác vẫn tiếp diễn.
Còn mình thì như bị giữ lại bởi hai chữ “trách nhiệm” đã buộc vào tay từ rất sớm.
Muốn buông mà không đành.
Muốn đi mà không nỡ.
Muốn ở lại mà trong lòng thì cuộn sóng.
Trong bát tự, Tuất mang thế tự hình.
Càng lớn càng hay quay vào trong mà trách.
Trách mình chưa đủ giỏi.
Trách mình chưa đi xa.
Trách mình đã không sống khác đi khi còn có thể.
Ít ai biết, phía sau vẻ cứng cáp ấy là một người đã mệt vì luôn phải đúng, luôn phải vững, luôn là chỗ dựa cho những điều không được phép sụp đổ.
Ba mươi hai tuổi, Giáp Tuất bắt đầu hiểu rằng đời không phải lúc nào cũng trả công cho sự nghiêm túc.
Có người đi đường vòng mà đến sớm.
Có người sống nhẹ tay với chính mình mà lòng lại yên hơn.
Sự so sánh ấy không làm ghen.
Chỉ làm buồn thấu.
Buồn như nhìn thấy một con đường khác đã rẽ khuất từ lâu, trong khi mình thì không thể quay đầu.
Những ngày cuối tuổi, gió thổi qua lòng mang theo mùi chia tay.
Chia tay với một phần ngây thơ.
Chia tay với niềm tin rằng mình có thể gánh hết.
Chia tay với hình ảnh một người luôn đứng thẳng mà chưa từng ngồi xuống nghỉ ngơi.
Nhưng cũng chính trong lớp sương buồn ấy, Giáp Tuất học được cách chậm lại.
Không phải để lùi.
Mà để lắng.
Lắng nghe nỗi mỏi mệt đã bị bỏ quên quá lâu.
Lắng nghe một giọng nói rất nhỏ bên trong, rằng được yếu không phải là sai, được nghỉ không phải là thua.
Cuối tuổi ba mươi hai, Giáp Tuất không rực rỡ hơn.
Chỉ sâu hơn.
Buồn hơn.
Nhưng thật hơn.
Như một cành cây đã từng vươn cao bằng mọi giá, giờ học cách đứng vững trong gió.
Mang theo những vết xước của năm tháng, lặng lẽ bước sang một mùa khác của đời mình.
Giáp Tuất – những ngày chạm ngõ tuổi ba mươi hai
Những ngày cuối của tuổi ba mươi hai đến rất khẽ.
Không lời báo trước. Không dấu hiệu rõ ràng.
Chỉ như sương chiều âm thầm len vào tóc, vào khoé mắt, vào những khoảng lặng mỏng manh giữa hai nhịp thở.
Giáp Tuất bỗng nhận ra mình đã đi qua một quãng đường dài đến mức chưa kịp ngoái đầu nhìn lại. Khi dừng chân, ánh nắng phía sau lưng đã mang theo dư âm của cả một mùa cũ.
Ba mươi hai tuổi, đời không còn non xanh, nhưng cũng chưa đủ cằn cỗi để gọi là già. Đó là quãng đứng giữa hai bờ.
Một bên là những ngày từng tin rằng chỉ cần cố gắng thì mọi điều sẽ đến.
Một bên là hiện thực bắt đầu đòi hỏi câu trả lời rõ ràng cho từng bước đi.
Giáp Tuất đứng đó, tay nắm chặt quá khứ, mắt hướng về tương lai, còn lòng thì chao đảo như con thuyền mắc cạn giữa dòng nước xoáy.
Giáp là mộc – sinh ra đã mang dáng thẳng, thích vươn cao, không quen cúi đầu.
Tuất là thổ – là kho tàng, là nơi chôn giữ những gì đã qua.
Mộc cắm rễ vào thổ khô, lớn lên bằng sự nhẫn nại hơn là ân sủng.
Vì thế đời Giáp Tuất hiếm khi nhẹ nhàng.
Mỗi bước tiến đều nghe rõ tiếng răng rắc của chính mình – như cành cây tự ép mình vượt qua lớp đất cứng.
Những ngày này, nỗi buồn không còn sắc nhọn.
Nó trầm. Nó sâu. Nó nằm yên dưới đáy lòng như lớp phù sa lặng lẽ.
Buồn vì hiểu quá nhiều.
Buồn vì thấy rõ giới hạn.
Buồn vì nhận ra có những giấc mơ vẫn còn đó, nhưng mình không còn đủ nhẹ để mang theo.
Có những buổi tối, ánh đèn vàng kéo bóng dài trên tường.
Giáp Tuất ngồi im, lắng nghe tiếng đời trôi ngoài cửa sổ:
tiếng xe, tiếng cười, tiếng những cuộc sống khác vẫn tiếp diễn.
Còn mình thì như bị giữ lại bởi hai chữ “trách nhiệm” đã buộc vào tay từ rất sớm.
Muốn buông mà không đành.
Muốn đi mà không nỡ.
Muốn ở lại mà trong lòng thì cuộn sóng.
Trong bát tự, Tuất mang thế tự hình.
Càng lớn càng hay quay vào trong mà trách.
Trách mình chưa đủ giỏi.
Trách mình chưa đi xa.
Trách mình đã không sống khác đi khi còn có thể.
Ít ai biết, phía sau vẻ cứng cáp ấy là một người đã mệt vì luôn phải đúng, luôn phải vững, luôn là chỗ dựa cho những điều không được phép sụp đổ.
Ba mươi hai tuổi, Giáp Tuất bắt đầu hiểu rằng đời không phải lúc nào cũng trả công cho sự nghiêm túc.
Có người đi đường vòng mà đến sớm.
Có người sống nhẹ tay với chính mình mà lòng lại yên hơn.
Sự so sánh ấy không làm ghen.
Chỉ làm buồn thấu.
Buồn như nhìn thấy một con đường khác đã rẽ khuất từ lâu, trong khi mình thì không thể quay đầu.
Những ngày cuối tuổi, gió thổi qua lòng mang theo mùi chia tay.
Chia tay với một phần ngây thơ.
Chia tay với niềm tin rằng mình có thể gánh hết.
Chia tay với hình ảnh một người luôn đứng thẳng mà chưa từng ngồi xuống nghỉ ngơi.
Nhưng cũng chính trong lớp sương buồn ấy, Giáp Tuất học được cách chậm lại.
Không phải để lùi.
Mà để lắng.
Lắng nghe nỗi mỏi mệt đã bị bỏ quên quá lâu.
Lắng nghe một giọng nói rất nhỏ bên trong, rằng được yếu không phải là sai, được nghỉ không phải là thua.
Cuối tuổi ba mươi hai, Giáp Tuất không rực rỡ hơn.
Chỉ sâu hơn.
Buồn hơn.
Nhưng thật hơn.
Như một cành cây đã từng vươn cao bằng mọi giá, giờ học cách đứng vững trong gió.
Mang theo những vết xước của năm tháng, lặng lẽ bước sang một mùa khác của đời mình.